Vu Vơ Chợt Thoáng (Trần Văn Lương)

23 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 17922)
Vu Vơ Chợt Thoáng (Trần Văn Lương)

 

Vu Vơ Chợt Thoáng

 

Do:

 Mượn thơ tát vợi ao sầu,

Ngờ đâu thơ lại vét sâu vũng buồn.

 

Cóc cuối tuần:


 Vu Vơ Chợt Thoáng

 

Vạt nắng núi lấm lem màu đất đỏ,

Chiều cao nguyên, quán trọ quẩn chân rừng.

Người khách già nhìn quanh quất rưng rưng,

Điếu thuốc dở, khói ngập ngừng nhăn nhó.

 x

 x x

Quận lỵ bé thay vườn mơ tuổi nhỏ,

Kỷ niệm gầy nương bóng cỏ tàn thu.

Nẻo tìm nhau, trăm lối rẽ mịt mù,

Chuỗi gặp gỡ phù du như gió thoảng.

 

Em xa vắng tựa mây trời lãng đãng,

Và mong manh như khúc rạng đông buồn.

Anh nhạt màu áo trận lúc chiều buông,

Lặng đón tiếng chuông luồn qua kẽ đá.

 

Lòng chiến binh tơi tả,

Xuân về rồi sao màu lá không xanh,

Sao sương đông mãi vướng vất trên cành,

Sao mắt vẫn lạnh tanh màu tiếc nuối.

 

Gót giày đinh lặn lội,

Khói chiều câm thay khói ấm nhang thờ,

Mắt khan màu nhìn bóng tối trơ trơ,

Thân thiếu ngủ vật vờ qua lửa đạn.

 

Rồi mênh mông kiếp nạn,

Gót giặc tràn, ngàn cánh nhạn xa nhau,

Kẻ rừng sâu, thiên cổ sớm lên tàu,

Người đất khách, thương đau vày nát mặt.

 

Sao lạc xứ từng ánh dần lịm tắt,

Lối đêm về, lạnh ngắt gió tha ma.

Đàn chim xưa hăng hái buổi xa nhà,

Nay lớp chết, lớp già nua ngắc ngoải.

 

Hơn nửa kiếp một mình ngồi nhớ lại,

Tháng ngày son đà mãi mãi ra đi.

Nẻo chia ly meo mốc mọc xanh rì,

Trăng tiễn biệt lầm lì neo bến vắng.

 

Hững hờ mưa nắng,

Biển đắng, rừng thưa.

Cung điện màu, lời dụ dỗ dây dưa,

Ma tham lợi mắc lừa ùa quay lại.

 

Gió trở mặt, vẽ vời điều khôn dại,

Cỏ xoay chiều, lải nhải lẽ thiệt hơn.

Lòng suối sâu vang vọng tiếng oán hờn,

Bầy nhặng đói chờn vờn tranh xác chết.

 

Người khách già mỏi mệt,

Nhát dao đời dẫu chết vẫn còn đau.

Hận chưa phai, râu tóc đã bạc màu,

Nỗi tuyệt vọng khơi sâu dòng tủi nhục. 

 

Trên bến bờ hạnh phúc,

Người lục tục buông tay.

Những mơ ước tạm vay,

Dần bay theo nắng hạ.

 

Kể từ lúc quê hương thành đất lạ,

Mất đường về và mất cả người quen.

Hiện tại buồn, quá khứ một màn đen,

Thơ lỡ dở theo ánh đèn tắt vội.

 

Phút chần chừ bối rối,

Đành hai lối cách ngăn.

Đường quê xa, gai trổ nhánh nhọc nhằn,

Đêm chốn cũ, lời ăn năn nở muộn.

 

Giông gió đời cuồn cuộn,

Con ốc mượn lầm hồn,

Ngày qua ngày sợ hãi ánh hoàng hôn,

Khư khư giữ mãi mối hờn mất nước.

 x

 x x

 Người bỏ xứ ra đi ngày trước,

 Nay kéo về lũ lượt ăn chơi.

 Xa rồi sóng gió biển khơi,

Hành trang xưa đã rớt rơi dọc đường.

 Trần Văn Lương

 Cali, 9/2012

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Sáu 2019(Xem: 170)
"Một mai chiếc lá lìa cành Nhớ thương thì chỉ để dành kiếp sau Về mau hạn hỡi về mau Vòng tay chào đón bạn vào nhà xưa"
07 Tháng Năm 2019(Xem: 745)
"Từ đó quê hương mịt mù như đêm Từ đó dân tôi trong những gọng kềm Lòng nhủ lòng quên sao quên được chứ Lòng cứ nhủ lòng thương cứ vô biên"
19 Tháng Ba 2019(Xem: 626)
"Sắc sắc không không thuở nhạt nhòa Tâm tư dấu kín tháng ngày qua Mai này chợt thấy nàng xuân đến Rớt rơi thiền viện cánh hồng hoa."
24 Tháng Hai 2019(Xem: 837)
"Giấc mộng giang hồ đành xếp lại Công danh sự nghiệp lúc canh tàn Mùa xuân đẹp mãi thân tàn úa Nước mắt đêm khuya ướt đẫm khăn."
10 Tháng Hai 2019(Xem: 1481)
Thơ : Hoàng Kim Long Nhạc : Mộc Thiêng
09 Tháng Hai 2019(Xem: 742)
Ngày Xuân gió nhẹ tư bề Gom hương tam đại đề huề đoàn viên Chúc anh chúc chị chúc em Một năm Kỷ Hợi thêm duyên tuổi già.
03 Tháng Hai 2019(Xem: 711)
"Ừ nhỉ, giá như được trở lại ngày ấy, chúng mình sẽ nhẩn nha góp nhặt, gói trọn từng cảm xúc, từng xót xa… để cho tất cả ngập tràn những kỷ niệm thân thương."
28 Tháng Giêng 2019(Xem: 655)
THỤ NHÂN KHAI HỘI ĐỀ TÂN BÚT KHÁNH CHÚC TAM ĐA KỶ HỢI NIÊN 树 人 開 題 新 筆 慶 祝 三 多 己 亥 年
SINH HOẠT
MINH XÁC QUAN ĐIỂM
- Website do một ít Thụ Nhân chung sức, dù rộng mở đến tất cả đồng môn trong tình thân hữu, nhưng không nhân danh hay đại diện tập thể nào.

- Quan điểm của bài viết trong Diễn Đàn là của cá nhân tác giả, không hẳn phản ánh quan điểm chung của Ban Biên Tập và những người tham gia Diễn Đàn.
KHÁCH THĂM VIẾNG
383,475