Một Mai Qua Cơn Mê... (Hiệp 2)

20 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 16216)
Một Mai Qua Cơn Mê... (Hiệp 2)

MỘT MAI QUA CƠN MÊ...

Monday, October 15, 2012

 

Trung bước xuống xe lambretta 3 bánh, trả tiền và băng qua phía bên kia đường, bước vào một quán ăn nhỏ. Ánh đèn điện le lói màu vàng nhạt không đủ soi sang những ngõ ngách của quán. Anh kêu một ly cà phê đen đậm. Bây giờ chắc khoảng 4 giờ sáng. Anh không có đồng hồ đeo tay. Phố xá còn im lìm trong giấc ngủ. Nhưng tại bến xe Sinh Trung này, những người buôn bán hàng chợ Tết phần lớn từ các thôn xã ngoại ô tấp nập chở hàng xuống các địa điểm chợ Tết trong thành phố. Bánh tét, bánh chưng, kẹo thèo lèo, những chậu cúc vàng,hoa mai... Những thứ không thể thiếu trong mọi gia đình nhân dịp đầu xuân năm mới... Trung múc một chút đường cát vàng, bỏ vào ly cà phê,khuấy đều và cảm thấy tâm hồn mình hòa tan trong chất nước màu đen...

Cách đây hai ngày, hầu như chín mươi phần trăm tù cải tạo của trại Z30D này được thả cùng với chính sách gọi là "cởi mở"... Nếu không chắc giờ này anh cũng còn trong "trại cải tạo" vì được liệt vào thành phần ác ôn... Xe chở tù cải tạo từ trại về đến nhà ga xe lửa Saigon. Một buổi lễ phóng thích được tổ chức rầm rộ… Thân nhân tù cải tạo tụ tập rất đông để đón những người "về từ cõi chết". Những giòng nước mắt tuôn rơi lả chả,những vòng tay ôm xiết chặt nhau, những nụ hôn đắm đuối như muốn nuốt trọn linh hồn nhau,những tiếng gọi anh, ba, ông nội, ông ngoại... Trung cảm thấy mắt mình cay cay. Cầm tờ giấy ra trại, anh bước đi, không ngẩng đầu, không tìm kiếm người thân đón vì anh biết không một ai biết ngày anh được tha mà dầu có biết trước đi nữa,anh cũng không báo tin cho gia đình biết... Gia đình cha mẹ anh ở Nha trang. Căn nhà riêng của gia đình anh ở Saigon đã bị tịch thu và vợ anh... Trung cảm thấy tim
mình đau nhói. Một quyết định của chín năm về trước, sau nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ, trong một hoàn cảnh không lối thoát, cá chậu chim lồng,anh đã viết một lá thư chui ngắn gọn nhờ người bạn tù được thăm nuôi, trao cho người vợ yêu dấu tuổi đôi mươi trẻ đẹp
..."em yêu dấu,anh hiện nay trong bốn bức tường kín,anh không muốn giam hãm cuộc đời thanh xuân của em... Em hãy tự quyết định cuộc đời của em khi đọc những giòng chữ này…" Anh không biết lá thư có đến tận tay vợ chàng không. Mai sau, dù có bao giờ... anh vẫn yên tâm, không còn đau khổ nữa vì anh là người đưa ra quyết định này, là người đã mở rộng cánh cửa tương lai cho cuộc đời nàng về sau.

Lầm lũi đi một đoạn ngắn anh nghe có tiếng ai gọi tên anh. Anh dừng lại. Một
cậu em kết nghĩa trong tù vì theo Phục Quốc, được thả trước anh ba tháng, dừng xe gắn máy trước anh, bảo em biết hôm nay anh được tha, báo đài nhà nước thông báo cho biết, nên tới đón anh. Anh ngồi lên yên sau. Saigon của anh không thay đổi bao nhiêu sau mười ba năm xa vắng. Xe chạy qua những con đường, những dãy phố, những hàng quán gợi lại trong anh những kỷ niệm êm đềm của một thời yêu dấu... Tắm rửa xong xuôi như một cuộc tẩy trần, Trung nhờ cậu em chở tới một địa chỉ. Căn nhà với giàn hoa ti-gôn vẫn còn đó. Hoa thì xác xơ. Màu hồng của tường đã loang lổ, nhạt màu. Anh bấm chuông. Một khuôn mặt bé gái trạc mươi tuổi nhìn qua khung cửa sắt của cổng, tò mò hỏi chú
tìm ai. Chàng nói muốn gặp người tên Hoa. 

- Cô cháu đi chợ rồi. 

- Chừng nào cô cháu về vậy ?
- Dạ, khoảng nửa tiếng nữa. 

- Khi nào cô cháu về nói có người tên Trung của mười ba năm về trước muốn

 gặp.

- Dạ,cháu sẽ nhắn lại với cô cháu.

 

Nửa tiếng sau, anh quay trở lại. Vẫn cháu bé gái.

 

- Cô con nói không quen biết ai tên Trung cả. 

 Chàng nói lời cám ơn và quay đi...Tất cả đã bị quét sạch sau một con lốc

khủng khiếp kể cả tuổi thanh xuân của anh. Hoa là người yêu anh dù biết anh đã có gia đình, biết cả vợ anh nữa...
Buổi chiều anh ra bến xe miền Trung đi chuyến xe đò cuối cùng chiều 28 tết về quê. Xe chạy đến Phan Thiết thì chết máy. Bóng đêm vẫn dày đặc. Khu rừng lá cao ngất với những cây buông nơi mà anh đã ở thêm sáu năm nữa với mồ hôi và nước mắt kể từ khi chuyển trại từ miền Bắc vào. Xe tiếp tục đi. Gần tới Phan Rang lại chết máy một lần nữa. Xe ngừng tại ngã ba Thành. Trung là người hành khách duy nhất bước xuống xe. Xe tiếp tục chạy đi Tuy Hòa qua ngỏ Cải lộ tuyến -Xa lộ Đại Hàn, không vào thành phố NhaTrang. Bình mình vẫn chưa lên. Châm một điều thuốc chàng hít thật sâu. Khói thuốc và hương đồng nội quyện vào nhau. Sắp sửa trở về lại mái nhà xưa của thời thơ ấu và biển, chàng thấy tâm hồn mình rộn ràng. Từ năm mươi lăm tuổi chàng đã rời Nhatrang vào Saigon rồi lên DaLat học. Trở lại Saigon làm việc cho đến ngày tang thương
30/4... Chắc lần này trở về mái nhà xưa của tuổi thơ sẽ chôn chặt vĩnh viễn cuộc đời còn lại của anh… Chiếc Lambretta 3 bánh ngừng lại. Trên xe, một bác gái tóc đã bạc, ngồi với những thúng đầy ắp bánh tét, kẹo và những cành hoa mai, chậu cúc... Anh bước lên xe, ngồi nép vào cạnh những thúng bánh tét. Trung thấy không khí Tết rất gần... Trung châm điếu thuốc, hớp ngụm cà phê đen buổi sáng thấy tâm hồn sảng khoái...

"Một mai qua cơn mê, xa cuộc đời bềnh bồng anh lại về bên em..".Tiếng hát Băng Châu qua máy cassette nhỏ của quán làm anh giật mình ngó bà chủ
quán. Bà chủ quán trạc năm mươi, hiểu được cái nhìn của anh, mở miệng cười mà không nói. Sao lại dám hát nhạc vàng? Thôi kệ, không thắc mắc, anh lặng lẽ nhâm nhi giọt đắng của cà phê, tai lắng nghe từng lời hát của bản nhạc. Những bản nhạc cùng thể loại này trước đây anh không bao giờ để ý nghe, nhiều lắm chỉ nhớ một vài câu. Nhưng sáng nay anh mới thấy những lời ca thật hợp với hoàn cảnh của anh bây giờ. "Một mai qua cơn mê..." Cơn mê của Trung là một thời gian dài trong trại tù với tám lần chuyển trại như cuộc đời bềnh
bồng nay đây mai đó... "Anh lại về bên em..." Chàng nghẹn ngào, không còn em nữa để mà về...


Trung bước ra khỏi quán, quyết định sẽ đi bộ về đến nhà. Bình minh đã lên. Những tia nắng yếu ớt của ban mai hé nở. Khí hậu buổi sớm se se lạnh. Anh lấy chiếc khăn tắm trong cái túi xách nhỏ choàng lên người. Tất cả những đồ dùng cá nhân lỉnh kỉnh anh bỏ lại trong trại cho các anh còn ở lại. Một túi xách nhỏ, một bộ đồ thăm nuôi anh đang mặc. Gia tài của anh chỉ có thế. Anh
bước lên cầu Hà Ra, gió từ dưới sông thổi lên mang mùi vị của biển mặn và tanh tanh mùi cá. Anh không thấy lợm giọng mà cảm thấy như hơi thở của chính mình. Anh hít thật sâu vào buồng phổi mùi vị của quê nhà. Anh đang đi trên con đường mà cách đây gần ba mươi năm mỗi lần đi qua con đường này anh phải nhắm mắt nhắm mũi mà chạy hoặc đạp xe thật nhanh. Những bụi cây
nhỏ lúp xúp hai bên đường với ánh đom đóm lập lòe như bóng ma trơi.Bây giờ thì nhà cửa tương đối nhiều. Anh đi qua cầu Xóm Bóng. Rẽ phải con đường dưới chân Tháp Bà... Trước của nhà anh một phiên chợ tết đang nhóm.Anh
định mở cổng vào nhà chợt thấy bóng dáng má anh,anh quay lại và tiến đến, nghẹn ngào kêu Má. Má anh thảng thốt, mở mắt lớn nhìn anh, không kịp kêu tên anh, thân mình từ từ đổ xuống...
Anh đứng một mình trên sân thượng, nhìn bầu trời mông lung của đêm trừ tịch. Tiếng pháo lẹt đẹt xa xa. Anh thấy rất rõ tâm hồn mình rớt xuống tận cùng của sự cô đơn, mất mát...

Chiều nay trên đường lái xe về nhà sau buổi làm việc, Trung mở radio. Tiếng hát của một nữ ca sĩ ... "Một mai qua cơn mê xa, cuộc đời bềnh bồng, anh lại về bên em…". Bản nhạc này là bản cuối của chương trình tưởng niệm cố nhạc sĩ Trần Trịnh vừa mới qua đời. Chàng rất đỗi ngạc nhiên vì lâu nay cứ tưởng bản
nhạc này của cố ca nhạc sĩ Duy Khánh với tiếng hát Băng Châu mà Băng Châu xuất thân từ lò Duy Khánh (?). Chàng mỉm cười nhủ thầm : thế mới biết trong cuộc đời, chỉ cần một tiếng nói,một nụ cười,một ánh mắt,một câu hát đủ để kéo lại một thời dĩ vãng xa xăm, dù hoan lạc hay đắng cay... 

Hiệp 2

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Năm 2019(Xem: 433)
"Hãy tổ chức các chuyến đi vận động ở Hoa Thịnh Đốn, gõ cửa văn phòng những người đang đại diện chúng ta ở quốc hội Hoa Kỳ và nói cho họ biết nỗi khổ hạnh cùng sự thiệt thòi của các TPB QLVNCH của chúng ta từ suốt 44 năm qua."
23 Tháng Năm 2018(Xem: 2471)
"Nhận định rằng bộ luật này "chứa đựng những điều khoản đi ngược lại với những cam kết của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR) mà Việt Nam đã ký", thông cáo của Liên hiệp quốc giải thích những điều khiến họ quan ngại”
23 Tháng Năm 2018(Xem: 2969)
"Vụ án Vũ “nhôm” được xem là một đại án về tình trạng lũng đoạn của bộ máy nhà nước, liên quan đến rất nhiều người, trong đó có cả sự tiếp tay của Tổng cục Tình báo, thuộc Bộ Công an, cho đến các quan chức lãnh đạo ở địa phương và báo chí."
23 Tháng Năm 2018(Xem: 2643)
"Khi chính quyền không thành công trong việc mang lại cuộc sống thịnh vượng cho dân chúng bằng thể chế và chính sách tốt, họ sẽ tìm cách thổi phồng thành tích hoặc thổi phồng lòng tự hào để dân chúng cảm thấy yêu nước hơn."
08 Tháng Năm 2018(Xem: 2111)
"Niềm hy vọng còn lại chỉ mong ở sự kết hợp của hai thế hệ trẻ rường cột trong và ngoài nước, như đã nói ở trên."
SINH HOẠT
MINH XÁC QUAN ĐIỂM
- Website do một ít Thụ Nhân chung sức, dù rộng mở đến tất cả đồng môn trong tình thân hữu, nhưng không nhân danh hay đại diện tập thể nào.

- Quan điểm của bài viết trong Diễn Đàn là của cá nhân tác giả, không hẳn phản ánh quan điểm chung của Ban Biên Tập và những người tham gia Diễn Đàn.
KHÁCH THĂM VIẾNG
390,383