Những Gói Quà Không Được Mở (Trần Văn Lương)

28 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 19627)
Những Gói Quà Không Được Mở (Trần Văn Lương)

Những Gói Quà Không Được Mở

 

Do:

 Tại sao, Trời hỡi, tại sao

Trẻ thơ lại phải máu đào tuôn rơi ? 

 

Cóc cuối tuần: 

 

 Những Gói Quà Không Được Mở

 

 (Để tưởng niệm hương linh các em học sinh nhỏ

 đã bị thảm sát ngày 14 tháng 12 năm 2012 vừa qua

 tại Trường Tiểu học Sandy Hook,

 thị trấn Newtown, tiểu bang Connecticut)

 

Mái trường nhỏ rụt rè trong nắng sớm,

Đàn trẻ thơ hồn chưa chớm buồn lo,

Mắt cười tươi theo nét chữ câu hò,

Vui hưởng tuổi học trò vô tư lự.

 

Chợt tràn lan sóng dữ,

Ngày thứ sáu đau thương,

Nơi mái ấm học đường,

Vang vang tràng súng nổ.

 

Hai mươi cánh chim non còn trong tổ,

Đã bỏ mình giữa bão tố phong ba,

Phút cuối đời chẳng được gặp mẹ cha,

Xác bé bỏng xót xa nằm rải rác.

 x

 x x

Làm sao hiểu được cơ trời độc ác,

Đặt bày ra cảnh nát ruột bầm gan,

Bao gia đình phải chịu cảnh ly tan,

Cha mẹ trẻ bàng hoàng chôn con nhỏ.

 

Rưng rưng tròng mắt đỏ,

Lòng ngậm ngùi nào biết rõ tại sao !

Thần nơi nao, và thánh ở nơi nao,

Sao nỡ để bao máu đào tuôn đổ.

 

Tuổi trời còn quá nhỏ,

Sao các em phải oan khổ lìa đời,

Phải đau buồn cùng nhắm mắt một nơi,

Phải trả nợ cho trò chơi súng đạn.

 

Hỡi em nhỏ bỏ mình trong kiếp nạn,

Xác thân vừa tím sạm vết oan khiên,

Em có nghe tiếng thương khóc triền miên,

Đang văng vẳng từng đêm sâu gió lộng.

 

Em có thấy nỗi buồn đau thất vọng,

Thấm đỏ dòng lệ nóng của mẹ cha,

Khi cả đàn học sinh nhỏ ùa ra,

Riêng con lại đã qua bờ vĩnh biệt.

 

Em hãy lắng nghe vạn lời thương tiếc,

Của những người dù mới biết tên em,

Cũng rưng rưng mắt lệ trước ánh đèn,

Lòng héo hắt theo màn đêm trĩu nặng.

 

Sân trường cũ từ nay thêm trống vắng,

Lối đi về tắt lặng dấu chân xưa.

Em chẳng còn được cha mẹ đón đưa,

Vui đến lớp dù mưa đông nắng hạ.

 

Vòng tay mẹ, bờ vai cha rời rã,

Căn phòng không buồn bã khóc con thơ.

Năm canh khuya le lói ánh điện thờ,

Khung ảnh cũ nhạt nhòa như khăn liệm.

 

Lệ trào hơn sóng biển,

Kinh nguyện ngất trời cao,

Cũng than ôi chẳng có thể nào

Làm sống lại những vì sao đã tắt.

 x

 x x

Đêm đông lạnh giờ đây càng tím ngắt,

Tổ ấm buồn hiu hắt tựa nhà ma.

Giáng Sinh nay, nơi thị trấn hiền hòa,

Sẽ có những gói quà không được mở.

 Trần Văn Lương 

 Cali, Giáng Sinh 2012

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Năm 2021(Xem: 479)
"Nếu tôi được về thăm Đalat Tôi sẽ đem về cho em một chút quê hương Một chút thương yêu một chút tình người Một chút nhớ nhung mùi Dạ Lan trong tóc"
09 Tháng Tư 2021(Xem: 723)
"Xa nhà ý nghĩ lao đao Mùa đông bệnh lão thì thào mấy câu Tóc mai sương gió bạc màu Tuổi già giã biệt chén sầu đắng cay. "
08 Tháng Tư 2021(Xem: 729)
"Lê Tín ơi Dưới trần thế bạn bè nhớ bạn Trên thiên cung bạn có nhiều vui?"
31 Tháng Giêng 2021(Xem: 1220)
"Tết tuổi già không đợi Vẫn xanh nụ tầm xuân Tết xa Quê bao năm Buồn vương theo khói pháo !"
09 Tháng Giêng 2021(Xem: 1173)
"Đêm qua tôi thao thức Phút giây New Year’s Eve Thôi ta cùng HY VỌNG Nào HAPPY NEW YEAR !!"
24 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1195)
"Trên cao xanh xin Chúa hãy thương tình Cho nhân loại một phép lành mầu nhiệm Xin che chở cho những người lây nhiễm Được bình an trong hoàn cảnh cách ly"
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1403)
"Nhưng tiệc Giáng Sinh không còn nữa ! Mẹ tôi đợi mãi cũng không còn Bóng hình đêm Noel thấp thoáng Giáng Sinh buồn nghe “ I’ll be home...”! "
SINH HOẠT
MINH XÁC QUAN ĐIỂM
- Website do một ít Thụ Nhân chung sức, dù rộng mở đến tất cả đồng môn trong tình thân hữu, nhưng không nhân danh hay đại diện tập thể nào.

- Quan điểm của bài viết trong Diễn Đàn là của cá nhân tác giả, không hẳn phản ánh quan điểm chung của Ban Biên Tập và những người tham gia Diễn Đàn.
KHÁCH THĂM VIẾNG
516,012