Phải Chi Ngày Đó...

06 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 16584)
Phải Chi Ngày Đó...

Phải Chi Ngày Đó...

* Trần Văn Lương 

Nhân cái chết của một người không quen biết.


Ngụm khói vỡ lau mặt người trắng bệch,
Mẩu thuốc tàn cấn lệch nửa vành môi.
Chiều lao chao, chân vấp váp liên hồi,
Đường nghĩa địa, nắng lôi thôi buồn tẻ.
Ngôi mộ mới nằm im lìm quạnh quẽ,
Người thẫn thờ lặng lẽ đứng trầm ngâm,
Sau ánh mắt lặng câm,
Nỗi hối hận vẫn âm thầm lấp ló.
 x

 x x

Em yêu dấu, phải chi ngày xưa đó,
Anh biết rằng sẽ có cảnh hôm nay,
Thì chúng mình đã chẳng phải chia tay,
Chẳng gánh chịu lắm đọa đày cách trở.
Ba năm cơm đường cháo chợ,
Anh quắt quay khổ sở đêm ngày,
Tự mắng mình quên hạnh phúc trong tay,
Chân khờ dại miệt mài theo ảo vọng.
Ba năm thả mồi bắt bóng,
Ngông cuồng mơ biển rộng trời xa,
Để giờ đây, lòng chua xót nhận ra,
Thiên đường chính là mái nhà duyên nợ.
Anh đã trách oan em làm đổ vỡ,
Những gì mình gây dựng thuở hàn vi,
Đâu biết rằng giọt nước cuối tràn ly,
Là kết quả của những gì đi trước.
Phải chi anh biết được,
Rằng suốt ngày em xuôi ngược đó đây,
Trở về nhà khi anh đã ngủ say,
Cũng vì bởi tương lai bầy con nhỏ.
Phải chi anh hiểu rõ,
Lý do làm em cãi cọ cùng anh,
Thì nhà mình đâu lâm cảnh chiến tranh,
Khi hai đứa khăng khăng giành phần thắng.
Nhìn cha mẹ oang oang lời cay đắng,
Đàn con rụt rè như rắn mùng năm,
Níu tay nhau, rón rén kiếm chỗ nằm,
Mắt ti hí lén thăm dò cuộc chiến.
Việc phải đến cuối cùng rồi đã đến,
Anh lạnh lùng đề xướng chuyện chia tay,
Bao ân nghĩa sâu dày,
Vì nông nổi, phút giây đành tan rã.
Rồi mỗi người mỗi ngả,
Đàn con tất tả theo em.
Anh một mình, cuộc sống mới dần quen,
Mừng tưởng sẽ chóng quên ngày tháng cũ.
Nhưng qua những chuỗi đêm dài mất ngủ,
Nhìn ánh đèn, ủ rũ nhớ người thân,
Đếm tháng năm theo lá úa rơi dần,
Anh chợt thấy mình sai lầm nghiêm trọng.
Ôm gối lẻ, lòng thẹn thùng với bóng,
Thoáng ngậm ngùi nghĩ đến mộng đoàn viên,
Thầm mong câu tha thứ của vợ hiền,
Mơ vực dậy chút tình duyên đã chết.
Nhưng đau đớn, trời xanh kia khắc nghiệt,
Anh bàng hoàng khôn xiết lúc nghe tin,
Em đơn côi một tối bỏ gia đình,
Bỏ con cái, đăng trình về chốn ấy.
Phải chi anh biết vậy,
Thì đã không lần lữa bấy lâu nay,
Để khi anh chua xót muốn giãi bày,
Thì em hỡi, tiếc thay đà quá trễ.
Anh xớ rớ một mình trong tang lễ,
Họ hàng xem anh như kẻ qua đường,
Mỉa mai nhìn những giọt lệ tiếc thương,
Đang lã chã cuối chặng đường hối lỗi.
Anh nào dám mong gia đình thứ tội,
Vì dù cho sám hối đến bao lần,
Cũng không sao chuộc lại được một phần,
Những sai sót, lỗi lầm anh mắc phải.
Xưa trót lỡ gây nên điều oan trái,
Phút giây này, đành trọn hái buồn đau.
Chỉ khi mình đã vĩnh viễn mất nhau,
Mới hiểu được thế nào là ly biệt.
 x

 x x

Gió lạc bước rên từng hồi thê thiết,
Nghĩa trang nhờ, người mỏi mệt lang thang.
Cành cây khô, trong tiếc nhớ trễ tràng,
Nhẹ rải xác lá vàng trên mộ mới.


* Trần Văn Lương

 Cali, 12/2010

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Mười 2018(Xem: 360)
Thu xưa vàng rực rỡ Nay trả lại cho người Chút tình ta còn giữ Bạn bên ta mùa thu
02 Tháng Mười 2018(Xem: 129)
Nhắc thuở đầu xanh đầy mộng tưởng Còn đâu lá thắm nụ tường vy Đà Lạt bây giờ mưa gió lắm Khóc người xa xứ chiều biệt ly.
09 Tháng Chín 2018(Xem: 264)
"Đoái nhìn đất tổ, lòng ngao ngán ! Chẳng lẽ non sông mãi thế này ? Mắt mờ chân mỏi ta già nhỉ ! Máu nóng trong tim vẫn tràn đầy."
05 Tháng Tám 2018(Xem: 449)
"Dáng xưa giờ đã hư hao, Tóc xưa giờ cũng phai màu còn đâu, Bao mùa nước chảy qua cầu Ta giờ đã thất lạc nhau muôn trùng."
23 Tháng Bảy 2018(Xem: 498)
"Chiều đưa sao hôm Vừa xuống cung đường Trần thế dâng trầm gây nhớ bâng khuâng Em theo một dòng sông trôi trong tơ đồng dạ khúc"
01 Tháng Bảy 2018(Xem: 669)
"Để mai sau có về nơi cũ Không lạ cả người lẫn ngựa xe Không đứng bên đời ngàn năm trước Để khóc cùng người-Ta mất QUÊ !!!"
05 Tháng Sáu 2018(Xem: 2976)
"Nắng đã ngủ tim chợt như lắng đọng Trở về hư không trong giấc mộng dài Nắng vàng trốn chạy… hãy hôn em đi Thật dài lâu cho đến tận thiên thu…"
02 Tháng Sáu 2018(Xem: 608)
"Em chợt đến nét cười âu yếm quá, Ấm đời ta cơn bão rớt cuối mùa, Khuya nay về, qua phố cũ nghe mưa. Linh hồn nhỏ mênh mang hoài nuối tiếc."
19 Tháng Tư 2018(Xem: 596)
"Tuổi trẻ của tôi vẫn nhớ quê nhà Nhớ thân tình làng xóm đã rời xa Nhớ cái khổ những ngày năm tháng đó Nhớ thương ai thèm lắm chút tự do"
SINH HOẠT
MINH XÁC QUAN ĐIỂM
- Website do một ít Thụ Nhân chung sức, dù rộng mở đến tất cả đồng môn trong tình thân hữu, nhưng không nhân danh hay đại diện tập thể nào.

- Quan điểm của bài viết trong Diễn Đàn là của cá nhân tác giả, không hẳn phản ánh quan điểm chung của Ban Biên Tập và những người tham gia Diễn Đàn.
KHÁCH THĂM VIẾNG
321,510