Bờ Vẫn Quá Xa (Phạm Đức Nhì)

14 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 21336)
Bờ Vẫn Quá Xa (Phạm Đức Nhì)

một bài thơ viết để trả lời
một nhà thơ miền Bắc.

 
BỜ VẪN QUÁ XA

 

(Tặng bạn thơ Trịnh Anh Đạt và cô vợ người Hoa.

Trịnh Anh Đạt, một nhà thơ chưa vào Đảng, chưa vào Hội Nhà Văn nhưng đã đoạt nhiều giải thưởng thơ giá trị ở Việt Nam, lúc sang Mỹ dự đám cưới con gái có điện thoại hỏi tôi “Chiến tranh đã khép lại hơn 30 năm mà sao người Việt hải ngoại vẫn còn nhiều ác cảm, vẫn đối đầu với những người Cộng Sản ?”)

 

Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù

năm 75, 29 tháng tư

khi đoàn tàu chở đơn vị tôi

chuẩn bị rời Vũng Tàu hướng ra Đông Hải

thương cha mẹ già, đàn em dại

tôi bước lên bờ

ở lại quê hương

nhưng cha mẹ già chưa được gặp

cũng chưa thấy mặt đàn em

các anh, những người chiến thắng

súng dí sau lưng

đẩy tôi vào trại tập trung

 

rồi bằng những lời dối trá

trái tim vô tình

tia nhìn thù hận

các anh cướp mất của tôi

những tháng năm đẹp nhất cuộc đời


tôi có người bạn

đói lòng moi mấy củ khoai

các anh đập nát xương bàn tay

mãi mãi mang thương tật

một người khác

lâu ngày thèm thịt

chụp vội con nhái bên đường

bỏ vào mồm nuốt chửng

báng súng AK

các anh lao vào ngực, vào bụng

cho đến khi con nhái phòi ra

con nhái lúc vào màu xanh

lúc ra thành màu đỏ

 

tôi trở về trên đôi nạng gỗ

nhìn nhà dột, cột lung lay

cha chết đọa đày

các em tứ tán

mẹ tuổi già, sức yếu

vẫn giãi nắng dầm sương

tôi cắn răng lìa bỏ quê hương

tìm sự sống

 

trở về thăm quê mấy lần

trên đường từ Nam ra Bắc

tôi cũng đôi khi nếm được

chút dư vị của chiến tranh

tôi gặp cả thương binh

từ hai phía

kẻ chống nạng, người ngồi xe lăn

kẻ mất tay, người sẹo đầu, vẹo cổ

họ buồn tủi vì phải sống đời nghèo khổ

nhưng không thấy ai lên tiếng oán hờn

với họ, giữa chiến trường

“ chuyện thường tình mũi tên hòn đạn.”

 

ở Mỹ, tôi quen hai vợ chồng người Hoa

vợ cô giáo, chồng luật sư

yêu nhau tha thiết

nhưng định mệnh trớ trêu, oan nghiệt

cô vợ bị hiếp dâm

ít lâu sau đẻ thằng con

đen như cột nhà cháy

anh chồng ôm mặt khóc như điên như dại

chạy ra khỏi phòng sanh

vợ tay nắm chặt thành giường

ngất lịm

 

trở về nhà

cô vợ trẻ người Hoa

đã có thể cho đi đứa con khác màu da

để mỗi ngày người chồng

khỏi thấy vết thương lòng

bị chà đi, xát lại

 

nhưng các bạn tôi

làm sao có thể chặt bỏ bàn tay của mình?

làm sao có thể cắt bỏ lá phổi của mình?

nên mỗi lúc trở trời,

đau đớn

lại nhớ đến các anh

không giống những thương binh

( mũi tên hòn đạn vô tình )

các bạn tôi mang thương tật

bởi đôi tay độc ác

bởi trái tim độc ác

của các anh

 

sau chiến tranh

đối xử với những người ở bên kia chiến tuyến

nhưng cùng tiếng nói, màu da

biết bao nhiêu phương cách đưa ra

các anh chọn phương cách tàn độc nhất

các anh đã tự đào dòng sông ngăn cách

nay lại ngồi chễm chệ trên bờ

í ới vẫy chúng tôi qua

tiếc rằng…… bờ vẫn… quá xa.

 

Viết xong tháng chạp năm Canh Dần ( tháng 1 năm 2011)

Phạm Đức Nhì

 

(Nguồn: PCT chuyển tiếp thunhan1-2@yahoo.com)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tư 2021(Xem: 172)
"Lê Tín ơi Dưới trần thế bạn bè nhớ bạn Trên thiên cung bạn có nhiều vui?"
31 Tháng Giêng 2021(Xem: 717)
"Tết tuổi già không đợi Vẫn xanh nụ tầm xuân Tết xa Quê bao năm Buồn vương theo khói pháo !"
09 Tháng Giêng 2021(Xem: 724)
"Đêm qua tôi thao thức Phút giây New Year’s Eve Thôi ta cùng HY VỌNG Nào HAPPY NEW YEAR !!"
24 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 721)
"Trên cao xanh xin Chúa hãy thương tình Cho nhân loại một phép lành mầu nhiệm Xin che chở cho những người lây nhiễm Được bình an trong hoàn cảnh cách ly"
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 987)
"Nhưng tiệc Giáng Sinh không còn nữa ! Mẹ tôi đợi mãi cũng không còn Bóng hình đêm Noel thấp thoáng Giáng Sinh buồn nghe “ I’ll be home...”! "
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1148)
"Những hẹn hò - hội ngộ - chia xa Tay bắt mừng rồi cũng thoảng qua Mong Nhịp Cầu(*) nối tình thân lại Bốn phương trời - vẫn Bạn và ta !"
09 Tháng Mười Một 2020(Xem: 934)
"Có bài thơ tình yêu rất nổi tiếng, tương truyền là của nhà văn, nhà viết kịch vĩ đại nhất nước Anh, đó là William Shakespeare. Một số nguồn khác lại nói bài thơ này của Bob Marley, thông tin khác thì nói rằng đó là của một nhà thơ người Thổ Nhĩ Kỳ tên là Qyazzirah Syeikh Ariffin. "
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1383)
"Những hẹn hò - hội ngộ - chia xa Tay bắt mừng rồi cũng thoảng qua Mong Nhịp Cầu(*) nối tình thân lại Bốn phương trời - vẫn Bạn và ta !"
SINH HOẠT
MINH XÁC QUAN ĐIỂM
- Website do một ít Thụ Nhân chung sức, dù rộng mở đến tất cả đồng môn trong tình thân hữu, nhưng không nhân danh hay đại diện tập thể nào.

- Quan điểm của bài viết trong Diễn Đàn là của cá nhân tác giả, không hẳn phản ánh quan điểm chung của Ban Biên Tập và những người tham gia Diễn Đàn.
KHÁCH THĂM VIẾNG
497,639