Lưu đày (Phùng Minh Tiến)

20 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 18394)
Lưu đày (Phùng Minh Tiến)

 Lưu đày
 

Sao ta mãi làm loài cây không rễ

Thân xanh xao hoa trái chết trong hồn

Tim vẫn đập nhưng đau từng hơi thở

Nhịp đời lên là những bước cô đơn

 

Ta đã mất những bạn bè một thưở

Những bờ lau khóm cỏ dáng sông mơ

Gươm với súng đã bao lần dong ruỗi

Ngựa hồng ơi ! đành rũ chết ai ngờ

 

Đường ta đi giá băng và nhục tủi

Ngày lặng câm gõ mãi nỗi u hoài

Những sớm mai soi mặt trời lạ mặt

Những chiều hôm chết ngộp mãnh trăng xưa

 

Chung quanh ta, ôi nhà cao đèn sáng

Che tương lai và xóa nẽo đường về

Ta không muốn suốt đời làm khách lạ

Trùng dương ơi réo gọi những cơn mê

 Phùng Minh Tiến

 New York, Noel 1979

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Tư 2017(Xem: 2137)
"Nỗi đau đâu muốn nhớ Nhưng ai trả lại cho Những năm tuổi trẻ mất Qua bao nhiêu lao tù ?"
24 Tháng Tư 2017(Xem: 2112)
"Sự đậm đà của bài thơ gợi ý cho chúng tôi làm 5 bài thơ lấy ý từ lau sậy, vì thôn Vĩ Dạ là sự biến âm của Vi Dã Thôn... Năm bài thơ nói lên sự ‘‘đậm đà’’ của người thơ, nét phong phú của ý thơ, thể hiện qua bài Đây Thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử. Năm bài thơ, như 5 biến điệu (variation) trong âm nhạc..."
16 Tháng Tư 2017(Xem: 1883)
"Mơ màng một giấc xuân miên Tỉnh ra đã thất thập niên qua rồi!"
04 Tháng Ba 2017(Xem: 4305)
Cuối cùng được hay mất Cũng chỉ một chữ không Sao còn ngó mông lung Về phương trời xa tắp ?!
03 Tháng Ba 2017(Xem: 1835)
Cỏ thơm Anh Vũ một thời, Quê nhà chập tối đôi lời hỏi han. Trên sông buồn bã khói tàn, Sóng buồn tê tái lệ tràn xót xa.
18 Tháng Hai 2017(Xem: 2150)
Chiều mơ dắt lợn qua đường, Tưởng chừng trở lại quê hương năm nào. Gập ghềnh chân thấp chân cao, Lợn lon ton bước, người nao nao sầu.
16 Tháng Hai 2017(Xem: 6032)
Cali mưa rơi lạnh ướt tâm hồn Hoài cảm vương đầy kỹ niệm ngày xanh Đà Lạt xưa ươm niềm thương nổi nhớ Tuổi thơ ngây thời non trẻ mộng mơ…
14 Tháng Hai 2017(Xem: 2045)
Khấn nguyện dòng đời mau chuyển hướng Em cười trong nắng đón Xuân khai Núi sông xin mãi còn sông núi Nỗi hờn vong quốc chẳng phôi phai.
13 Tháng Hai 2017(Xem: 2323)
Đâu đây vọng một tiếng cười Cho rung muôn sợi tơ chùng chiều xưa Mảnh tôi ngày đó ngu ngơ Thương em chẳng dám lời thơ mở lòng (Phạm Bá Đức)
SINH HOẠT
MINH XÁC QUAN ĐIỂM
- Website do một ít Thụ Nhân chung sức, dù rộng mở đến tất cả đồng môn trong tình thân hữu, nhưng không nhân danh hay đại diện tập thể nào.

- Quan điểm của bài viết trong Diễn Đàn là của cá nhân tác giả, không hẳn phản ánh quan điểm chung của Ban Biên Tập và những người tham gia Diễn Đàn.
KHÁCH THĂM VIẾNG
355,602